DatNuocHanQuoc.comBán đảo bị cắt ngang đường bộ
Văn hoá và thứ bậc

Ngôn ngữ buộc phải xác định vị trí trước khi nói

Trong tiếng nói ở đây, cùng một câu có nhiều cách diễn đạt tuỳ quan hệ giữa hai người. Nghĩa là trước khi mở miệng, người nói đã phải chọn một mức — và muốn chọn thì phải biết mình đang nói với ai.

two colleagues greeting each other in an office doorway with a slight bow and files in hand

Trong tiếng nói ở đây, cùng một câu có nhiều cách diễn đạt tuỳ quan hệ giữa hai người.

Nghĩa là trước khi mở miệng, người nói đã phải chọn một mức — và muốn chọn thì phải biết mình đang nói với ai.

Không có câu trung tính hoàn toàn

Ở nhiều ngôn ngữ, có thể nói một câu mà không hàm ý gì về quan hệ giữa hai bên.

Ở đây thì khó hơn: gần như mọi cách kết thúc câu đều mang một mức, và chọn mức nào là một thông tin gửi đi dù người nói có muốn hay không.

Cùng một câu có nhiều cách nói

Một ý đơn giản như mời ai đó ngồi có thể diễn đạt theo nhiều cách khác nhau, và chúng không thay thế nhau được.

Chúng không khác nhau về nghĩa mà khác nhau về quan hệ mà chúng giả định. Dùng nhầm không làm câu sai nghĩa nhưng làm nó lệch chỗ.

Vì sao điều đó buộc phải xác định vị trí trước

Vì không thể trì hoãn việc chọn mức. Ngay câu đầu tiên đã phải chọn rồi.

Kết quả là việc "định vị" người đối diện — họ là ai với mình — trở thành một bước bắt buộc, diễn ra rất nhanh và thường không ai để ý là mình đang làm.

Bốn thông tin thường được hỏi sớm

  • Tuổi hoặc năm sinh.
  • Nơi làm việc và vị trí công việc.
  • Trường học, nếu có liên quan.
  • Ai giới thiệu hai bên gặp nhau.

Với người quen ngôn ngữ khác, những câu hỏi ấy có thể nghe như tò mò. Với hệ thống này, chúng là thông tin cần để đặt câu.

Đó là toạ độ chứ không phải đánh giá

Đây là điểm dễ hiểu nhầm nhất. Việc xác định vị trí tương đối không đồng nghĩa với việc xếp hạng giá trị con người.

Nó gần với việc biết mình đang đứng ở đâu trên một bản đồ hơn là với việc chấm điểm. Bài sau trong chuyên mục nói kỹ hơn về điều này.

Vì sao người học tiếng thấy khó ở chỗ này

Vì phần khó không nằm ở từ vựng hay ngữ pháp mà nằm ở việc phải biết một thông tin ngoài ngôn ngữ trước khi nói được.

Một người có thể thuộc hết cách chia mà vẫn lúng túng, đơn giản vì chưa biết người trước mặt là ai với mình.

Nói sai mức thì chuyện gì xảy ra

Thường thì không có gì nghiêm trọng, nhất là với người nước ngoài — đa số người bản xứ hiểu ngay và không để bụng.

Cái mất là một chút tự nhiên trong cuộc trò chuyện, chứ không phải một lỗi nặng. Lo lắng quá về điều này thường gây hại nhiều hơn chính việc nói nhầm.

Có những cách nói tương đối an toàn

Trong phần lớn tình huống chưa rõ quan hệ, có những mức được coi là lịch sự và dùng được rộng rãi.

Bắt đầu ở mức ấy rồi điều chỉnh dần theo cách người kia nói lại là chiến lược tự nhiên nhất — và đó cũng là điều người bản xứ làm khi gặp người lạ.

Ngôn ngữ ghi lại quan hệ chứ không tạo ra quan hệ

Hệ thống này không sinh ra thứ bậc. Nó chỉ làm cho những quan hệ vốn có trở thành thứ phải nói ra.

Ở ngôn ngữ không có hệ thống ấy, quan hệ vẫn tồn tại nhưng được thể hiện qua giọng điệu, cách xưng hô hoặc những dấu hiệu khác — kín đáo hơn chứ không phải không có.

Điều này không riêng ở đây

Nhiều ngôn ngữ khác trên thế giới cũng mã hoá quan hệ vào cách nói, mỗi nơi một kiểu và ở mức độ khác nhau.

Vì vậy đây là một đặc điểm ngôn ngữ học chứ không phải một điều độc nhất, và nó không nên được đọc như bằng chứng về bất cứ điều gì khác.

Cách gọi nhau cũng nằm trong cùng hệ thống

Không chỉ cách kết thúc câu. Việc gọi người khác bằng gì cũng là một phần của cùng cơ chế.

Trong nhiều tình huống, người ta gọi nhau bằng chức danh hoặc bằng vai trò thay vì bằng tên riêng — và với người quen dùng tên riêng ở mọi nơi, điều đó lúc đầu nghe xa cách. Thực ra nó làm cùng một việc như cách chia mức: cho biết hai bên đang đứng ở đâu với nhau, và làm điều đó bằng một từ thay vì bằng cả câu.

Hệ quả thực tế cho người mới tới: nếu chưa biết gọi thế nào cho đúng, việc dùng chức danh hoặc cách gọi lịch sự chung thường an toàn hơn là đoán. Và cũng như với mức nói, người bản xứ sẽ tự điều chỉnh cách họ gọi mình sau vài lần gặp — đó là tín hiệu để mình điều chỉnh theo.

Vì sao hiểu cơ chế quan trọng hơn học thuộc

Học thuộc một bảng mức sẽ luôn thiếu, vì tình huống thật nhiều hơn mọi bảng.

Hiểu cơ chế — rằng ngôn ngữ đòi một thông tin về quan hệ, và rằng thông tin ấy được thu thập bằng vài câu hỏi đầu — thì áp dụng được cho mọi tình huống, kể cả tình huống chưa gặp bao giờ.

Vì sao người ta hỏi tuổi ngay khi mới gặp?

Vì cách đặt câu phụ thuộc vào quan hệ giữa hai bên, nên cần một thông tin định vị trước khi nói. Đó là yêu cầu của ngôn ngữ chứ không phải sự tò mò.

Nói nhầm mức thì có nghiêm trọng không?

Thường là không, nhất là với người nước ngoài. Cái mất là một chút tự nhiên trong trò chuyện, và lo lắng quá về nó thường gây hại hơn chính việc nói nhầm.

Hệ thống này có tạo ra thứ bậc không?

Nó không tạo ra mà làm cho quan hệ vốn có phải được nói ra. Ở ngôn ngữ khác, quan hệ vẫn tồn tại nhưng thể hiện kín đáo hơn.

Trang này có dạy cách dùng kính ngữ không?

Không. Trang này chỉ giải thích cơ chế; việc học cách dùng thuộc về tài liệu ngôn ngữ và người dạy.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88